xiǎoshítánjì
小 石 潭 记
liǔzōngyuántáng
【 作 者 】 柳 宗 元 【 朝 代 】 唐
cóngxiǎoqiūxīhángbǎièrshíbùgéhuángzhúwénshuǐshēngrúmíng
从 小 丘 西 行 百 二 十 步 , 隔 篁 竹 , 闻 水 声 , 如 鸣
pèihuán
xīnlèzhī
fázhúqǔdào
xiàjiànxiǎotán
shuǐyóuqīngliè
quán
珮 环 , 心 乐 之 。 伐 竹 取 道 , 下 见 小 潭 , 水 尤 清 冽 。 全
shíyǐwéidǐ
jìnàn
juǎnshídǐyǐchū
wéidǐ
wéiyǔ
wéizhàn
wéi
石 以 为 底 , 近 岸 , 卷 石 底 以 出 , 为 坻 , 为 屿 , 为 嵁 , 为
yán
qīngshùcuìmàn
méngluòyáozhuì
cānchàpīfú
岩 。 青 树 翠 蔓 , 蒙 络 摇 缀 , 参 差 披 拂 。
tánzhōngyúkěbǎixǔtóujiēruòkōngyouwúsuǒyīrìguāngxiàchè
潭 中 鱼 可 百 许 头 , 皆 若 空 游 无 所 依 , 日 光 下 澈 ,
yǐngbùshíshàng
yǐránbùdòng
chùěryuǎnshì
wǎngláixīhū
sìyǔyou
影 布 石 上 。 佁 然 不 动 , 俶 尔 远 逝 , 往 来 翕 忽 , 似 与 游
zhěxiānglè
者 相 乐 。
tánxīnánérwàngdòuzhéshéhángmíngmièkějiànqíànshìquǎnyá
潭 西 南 而 望 , 斗 折 蛇 行 , 明 灭 可 见 。 其 岸 势 犬 牙
chàhù
bùkězhīqíyuán
差 互 , 不 可 知 其 源 。
zuòtánshàngsìmiànzhúshùhuánhéjìliáowúrénqīshénhángǔ
坐 潭 上 , 四 面 竹 树 环 合 , 寂 寥 无 人 , 凄 神 寒 骨 ,
qiāochuàngyōusuì
yǐqíjìngguòqīng
bùkějiǔjū
nǎijìzhīérqù
悄 怆 幽 邃 。 以 其 境 过 清 , 不 可 久 居 , 乃 记 之 而 去 。
tóngyouzhěwúwǔlínggōnggǔyúdìzōngxuánlìércóngzhě
同 游 者 : 吴 武 陵 , 龚 古 , 余 弟 cuīshìèrxiǎoshēng
yuēshùjǐ
yuēfèngyī
崔 氏 二 小 生 : 曰 恕 己 , 曰 奉 壹 。 宗 玄。 隶 而 从 者
,